Tôi viết về những thứ vẫn đúng sau mười năm.
Phần lớn nội dung công nghệ tối ưu cho tuần này — mô hình mới ra hôm qua, bộ công cụ vừa ra tuần trước, bộ công cụ sẽ thay thế nó tháng sau. Có nơi cho loại nội dung đó. Đây không phải nơi đó.
caphe.dev dành cho những thứ cộng dồn theo thời gian: cách AI đang viết lại nghề kỹ sư, cách người sáng lập ra quyết định, và tâm lý đằng sau việc vì sao người giỏi vẫn tự cản chính mình. Những lựa chọn đưa ra năm 2026 quyết định bạn đứng ở đâu năm 2036.
Chủ đề tôi viết
AI và nghề kỹ sư. Khi máy viết được code, biết nhiều bộ công cụ không còn là lợi thế. Kỹ năng còn lại là phán đoán — khi nào thông lệ không áp dụng được, và làm sao dựng câu trả lời từ nguyên lý đầu. Vì sao phần lớn kỹ sư chững lại ở mid-level, và một loại kỹ sư mới đang hình thành.
Nguyên lý đầu và sự đơn giản. Tư duy từ sự thật cơ bản thay vì làm theo thông lệ. Vì sao đơn giản là kỹ năng khó nhất trong thiết kế — và vì sao AI khuếch đại cả phán đoán tốt lẫn phán đoán xấu, nên khả năng quay lại sự thật cơ bản trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.
Người sáng lập và công ty một người. Cấu trúc tổ chức mới khi một người có thể vận hành phạm vi của cả một đội. Tổ chức mỏng, quyết định nhanh, và vì sao đa số người thử mô hình này vẫn sẽ thất bại.
Tâm lý của sự tự lừa dối. Người thông minh không tự lừa dối ít hơn — họ tự lừa dối tinh vi hơn. Vì sao chỉ số IQ cao là số nhân chứ không phải lá chắn, và vì sao mọi cơ chế sửa mình thuần nội tại đều thất bại nếu thiếu một người dám nói bạn sai.
Tư duy hệ thống và chống hội tụ. Vì sao không hệ thống sống nào — con người, sản phẩm, tổ chức — được phép đứng yên. Bài học chung mà khoa học thần kinh và kỹ thuật xây AI agents đã độc lập đi đến.
Cách tôi viết
Dài, có quan điểm, cụ thể. Tôi nêu tên hệ thống thật, số liệu thật, đánh đổi thật. Tôi không viết về tin tức. Tôi không viết theo chạy đua trào lưu. Tôi không viết bài dạng danh sách mẹo vặt.
Nếu một bài không còn quan trọng trong ba năm nữa, tôi không đăng.
Tôi viết bằng tiếng Việt và tiếng Anh. Cùng một bài, hai ngôn ngữ — không phải hai tệp người đọc khác nhau.
Tiểu sử
Hơn hai mươi năm xây hệ thống. Công việc tôi tự hào nhất là mã nguồn mở, đang chạy vận hành ở quy mô lớn, và vẫn dùng các quyết định kiến trúc tôi đưa ra từ nhiều năm trước.
Tôi đã xây và dẫn dắt đội ngũ kỹ thuật trong một thị trường mà phần lớn sách vở được viết cho nơi khác. Phần lớn những gì tôi viết ở đây đến từ vấn đề tôi đang làm hiện tại, không phải bài học từ một thập kỷ trước.
Tại sao caphe.dev
Cà phê là nơi tôi suy nghĩ rõ nhất. Một ly cà phê đen, không vội, không cuộc họp kế tiếp — đó là khi các ý tưởng tốt xuất hiện.
Blog này nên có cảm giác đó. Ngồi xuống. Chậm lại. Suy nghĩ.
AI và cách bài viết hình thành
Phần lớn bài ở đây hình thành qua đối thoại với AI.
Nhiều chủ đề tôi viết — khoa học thần kinh, tâm lý học, điện ảnh, các kinh điển về quản trị — không phải lĩnh vực tôi chuyên sâu. Tôi đọc đủ để có câu hỏi đúng, không đủ để tự viết một mình.
Quy trình thường như sau. Tôi bắt đầu bằng một quan sát từ thực địa — một quyết định kỹ thuật, một cuộc họp với người sáng lập, một thứ vừa hỏng ở chỗ sản xuất. Tôi đối thoại với AI để gọi tên hiện tượng, kéo qua các lĩnh vực liên quan, kiểm tra phản biện, tìm khung lý thuyết đã có. Tôi giữ lại cái khớp với kinh nghiệm, bỏ cái không. Tôi mix các nguồn không thường gặp nhau — phim với khoa học thần kinh, kinh điển với mã hoá dự đoán, MQTT với KISS. Phán đoán cuối là của tôi. Cấu trúc cuối là của tôi. Câu cuối là của tôi.
Tôi không giấu điều này. Tôi cho rằng đây sẽ là cách phần lớn công việc trí óc có chất lượng được làm trong mười năm tới — và blog này cũng là một thử nghiệm sống về cách đó.
Đổi lại, tôi nợ người đọc hai thứ: chỉ đăng cái tôi tự đứng sau, và viết bằng giọng của chính tôi — không phải giọng trung bình của internet.
Liên hệ
Thư điện tử là cách tốt nhất: tuan@caphe.dev. Tôi đọc mọi thứ. Tôi không trả lời mọi thứ.
Ưu tiên cho câu hỏi cụ thể với bối cảnh thật — tốt nhất từ người đang xây cái gì đó. Nhắn tin chung chung sẽ bị bỏ qua.